Một lão nhà giàu, vừa buôn bán, vừa cho vay, bóp nặn từng xu, nhưng lại cứ làm ra vẻ không thích giàu sang.
Một hôm, lão ngồi than thở với bạn:
- Nhiều của cũng chẳng làm gì! Của càng nhiều càng khổ thân mà thôi.
Người bạn mới bảo:
- Tôi chỉ thấy thiên hạ mong có của, có ít thì mong được nhiều, có nhiều lại mong nhiều hơn, chứ chứ thấy ai phàn nàn như ông bao giờ. Hay nếu ông thấy khổ quá thì chia bớt cho tôi.
Lão nhà giàu vội từ chối:
- Ấy chết! Tôi đâu dám thế! Tôi có của đã lấy làm khổ rồi, đâu dám làm khổ lây đến ông!...
Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013
Tôi ngu sao được
Nhà giàu nọ nuôi một đứa ở, lão bắt chú bé làm việc suốt ngày, không cho chơi nhởi một phút nào. Còn chú bé thì tinh nghịch và cũng khá thông minh. Một hôm lão ta đi chợ về. Bụng đói mà cơm chưa nấu. Chắc là chú bé mải chơi. Vừa lúc chú đi chăn bò về, lão lôi chú ra đập. Cứ một roi lão ta lại nói “Chừa đi nhá”. Chú bé đau quá van:
- Ðau quá trời ơi! Ðau quá trời ơi!
- Mày đau chứ tao không thấy đau – Lão ta đáp lại.
Chú bé nhớ lấy câu đó. Một hôm khác lão ta đi thăm đồng về. Trời nắng chang chang, mồ hôi nhễ nhại , lão khát khô cổ. Chưa vào đến nhà lão đã sai chú bé:
- Múc cho tao bát nước, nhanh lên!
Chú bé chạy vội vào nhà, múc nước ra. Vì khát quá lão cầm lấy gáo uống luôn. Nhưng lập tức lão nhổ toẹt ra giữa nhà rồi quát lớn:
- Nước nóng như thế này mà mày đưa tao uống hả?
- Thưa ông con thò cán gáo vào ấm nước đang sôi mà chả thấy nóng! – Chú bé nhanh nhảu đáp.
- Ðồ ngu! Ðồ ngu! – Lão ta quát lớn.
Chú bé thấy lão mắc kế mình liền nói:
- Thưa ông tôi chẳng ngu đâu! Ông đánh tôi ông bảo ông không thấy đau. Như vậy tôi cũng bằng ông đấy chứ!
- Ðau quá trời ơi! Ðau quá trời ơi!
- Mày đau chứ tao không thấy đau – Lão ta đáp lại.
Chú bé nhớ lấy câu đó. Một hôm khác lão ta đi thăm đồng về. Trời nắng chang chang, mồ hôi nhễ nhại , lão khát khô cổ. Chưa vào đến nhà lão đã sai chú bé:
- Múc cho tao bát nước, nhanh lên!
Chú bé chạy vội vào nhà, múc nước ra. Vì khát quá lão cầm lấy gáo uống luôn. Nhưng lập tức lão nhổ toẹt ra giữa nhà rồi quát lớn:
- Nước nóng như thế này mà mày đưa tao uống hả?
- Thưa ông con thò cán gáo vào ấm nước đang sôi mà chả thấy nóng! – Chú bé nhanh nhảu đáp.
- Ðồ ngu! Ðồ ngu! – Lão ta quát lớn.
Chú bé thấy lão mắc kế mình liền nói:
- Thưa ông tôi chẳng ngu đâu! Ông đánh tôi ông bảo ông không thấy đau. Như vậy tôi cũng bằng ông đấy chứ!
Phê đơn xin ly dị
Hai vợ chồng nhà nọ xích mích với nhau đã lâu. Thấy khó lòng chung sống, chị vợ vác đơn lên quan huyện xin li dị để lấy chồng khác. Xem đơn, quan thấy việc xin li dị của chị vợ này không chính đáng, hơn nữa thấy chị ta cũng chẳng có lễ lạt gì, nên quan liền phê một câu vào đơn bằng chữ Hán “Phố hồi cải giá bất đắc phu cựu”, nghĩa là “Cho về lấy chồng không được, cứ chồng cũ”.
Chị ta không hiểu gì, vội mang đơn về nhờ thầy đồ trong xóm giảng hộ. Xem qua lời phê, thầy đồ biết ý quan huyện, song muốn nhân dịp này vạch cái dốt mà sính chữ của quan cho thiên hạ thấy. Ông bảo chị kia:
- Thế là chị toại nguyện rồi đấy nhé. Lời quan phê, rành rành ra đây này.
“Phó hồi cải giá” nghĩa là cho về lấy chồng khác”, còn “bất đắc phu cựu” nghĩa là “không được trở về với chồng cũ”.
Ðược lời như cởi tấm lòng, chị kia lấy chồng ngay. Tự nhiên mất vợ, người chồng cũ phát đơn lên tỉnh kiện về việc quan huyện vô cớ phê chuẩn cho vợ mình đi lấy chồng khác. Bị quan trên quở trách là không nắm vững luật lệ, là ngu xuẩn, quan huyện tắc họng không dám cãi nửa lời. Ra khỏi tỉnh đường, quan huyện chửi đổng:
- Cha cái lão thầy đồ nào đã bày cho nó cách ngắt câu!
Từ đó quan cạch đến già không dám phê đơn bằng chữ Hán nữa.
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
Trả lời ngắn gọn
Có anh chàng vốn tính tham ăn, hễ ngồi vào mâm là chú mục vào những món ngon, cắm đầu gắp, lo sao ăn cho đầy bụng. Vì thế, anh ta rất ngại nói chuyện trong bữa cơm.
Một lần đi ăn cỗ ở nhà nọ, ngồi vào mâm là anh ta gắp lia lịa. Có một ông khách lạ thấy anh ta ăn uống lỗ mãng như thế, mới tìm cớ nói chuyện để hãm bớt anh ta lại. Ông ta hỏi:
- Chẳng hay ông người ở đâu ta?
Anh ta đáp:
- Ðây!
Rồi cắm cổ gắp.
- Thế ông được mấy cô, mấy cậu rồi?
- Mỗi!
Lại cúi xuống gắp lia lịa.
Ông kia vẫn chưa chịu thua, hỏi tiếp:
- Các cụ thân sinh chắc là còn cả chứ?
Anh ta vẫn không ngẩng đầu lên đáp:
- Tiệt!...
Một lần đi ăn cỗ ở nhà nọ, ngồi vào mâm là anh ta gắp lia lịa. Có một ông khách lạ thấy anh ta ăn uống lỗ mãng như thế, mới tìm cớ nói chuyện để hãm bớt anh ta lại. Ông ta hỏi:
- Chẳng hay ông người ở đâu ta?
Anh ta đáp:
- Ðây!
Rồi cắm cổ gắp.
- Thế ông được mấy cô, mấy cậu rồi?
- Mỗi!
Lại cúi xuống gắp lia lịa.
Ông kia vẫn chưa chịu thua, hỏi tiếp:
- Các cụ thân sinh chắc là còn cả chứ?
Anh ta vẫn không ngẩng đầu lên đáp:
- Tiệt!...
Chỉ tiêu chữ lẻ
Có ông thầy đồ dốt, nhưng lại muốn học trò đến đông học nên hay xổ chữ. Ai đến chơi ngồi chuyện là ông ta tìm cách hỏi cho được vài câu chữ nho, tuôn ra hàng tràng những “chi hồ giả dã”, ra vẻ ta đây học thông, lắm chữ.
Bà vợ ở trong nhà, nghe mãi, sốt ruột, một hôm, ngồi ăn cơm khẽ bảo chồng:
- Ông ạ! Ông có một dúm chữ thì để làm lưng làm vốn, chứ gặp ai ông cũng vung vãi ra như thế, còn gì nữa mà làm ăn.
Ông ta mắng vợ:
- Bà biết gì mà nói! chữ của thánh hiền có phải như tiền bạc đâu, cứ tiêu là hết. Với lại đó là mấy chữ lẻ, còn vốn của tôi thì tôi xếp trong bụng này kia mà. Tôi chỉ tiêu những chữ lẻ đấy chứ!
Bà vợ ở trong nhà, nghe mãi, sốt ruột, một hôm, ngồi ăn cơm khẽ bảo chồng:
- Ông ạ! Ông có một dúm chữ thì để làm lưng làm vốn, chứ gặp ai ông cũng vung vãi ra như thế, còn gì nữa mà làm ăn.
Ông ta mắng vợ:
- Bà biết gì mà nói! chữ của thánh hiền có phải như tiền bạc đâu, cứ tiêu là hết. Với lại đó là mấy chữ lẻ, còn vốn của tôi thì tôi xếp trong bụng này kia mà. Tôi chỉ tiêu những chữ lẻ đấy chứ!
Văn hay
Một thầy đồ đang ngồi cặm cụi viết bài. Bà vợ đến bên cạnh nói:
- Ông lấy giấy khổ to mà viết có hơn không?
Thầy đồ lấy làm đắc chí, cho là vợ khen tài văn chương của mình, văn tứ dồi dào giấy khổ nhỏ không đủ chép, nhưng cũng hỏi lại:
- Bà nói vậy là thế nào?
Bà vợ thong thả nói:
- Ông chả biết tính toán gì cả, giấy khổ to bỏ đi còn gói hàng, chứ giấy khổ nhỏ thì dùng làm gì được.
- Ông lấy giấy khổ to mà viết có hơn không?
Thầy đồ lấy làm đắc chí, cho là vợ khen tài văn chương của mình, văn tứ dồi dào giấy khổ nhỏ không đủ chép, nhưng cũng hỏi lại:
- Bà nói vậy là thế nào?
Bà vợ thong thả nói:
- Ông chả biết tính toán gì cả, giấy khổ to bỏ đi còn gói hàng, chứ giấy khổ nhỏ thì dùng làm gì được.
Lí do ăn xin
Một người đi đường hỏi ông ăn xin: "Sao ông lại đi ăn xin?".
- Để tôi lấy tiền uống rượu.
- Vậy sao ông lại uống rượu?
- Để tôi có đủ dũng khí đi ăn xin.
- !!!!!
- Để tôi lấy tiền uống rượu.
- Vậy sao ông lại uống rượu?
- Để tôi có đủ dũng khí đi ăn xin.
- !!!!!
Làm theo bố vợ
Có anh chàng kia, tính rất khù khờ. Biết thế nên trước khi anh ta đi làm rể, mẹ anh ta đã đinh ninh dặn dò:
- Thấy bố vợ làm gì thì con phải làm theo, chớ đừng hếch mắt lên mà nhìn, người ta cười cho, nghe không?
Nhớ lời mẹ dặn, một hôm bố vợ đang cuốc đất, anh ta chạy lại đỡ lấy cuốc nói:
- Thầy để con làm cho.
Ông bố vợ vui vẻ trao cuốc cho, rồi đi trồng chuối. Thấy thế, anh ta lại chạy theo và bảo để đó anh làm cho.
Lần này ông bố vợ không nói gì cả, bỏ đi đốn tre. Anh ta lại chạy theo giật lấy dao. Bực mình vì anh con rể giành mất việc mà chẳng làm xong việc gì, ông ta bỏ về nhà. Dọc đường cái khăn bịt đầu vướng phải cành tre, ông ta cũng không buồn nhặt, cứ thế đi. Anh con rể không có khăn cũng vội cởi ngay áo treo lên cành tre, rồi tất tả chạy theo bố vợ về.
Về đến nhà, ông ta hầm hầm chạy vào buồng vợ sinh sự với vợ:
- Ðồ ngu! Chọn thế nào mà lại vớ phải một thằng rể điên. Sáng nay chẳng làm được việc gì với nó cả!
Hai vợ chồng cãi nhau, rồi ông ta đạp cho vợ một đạp.
Anh rể vừa hộc tốc chạy về, thấy thế cũng co cẳng đạp cho mẹ vợ thêm một đạp nữa ngã lăn kềnh.
Thừa một con thì có
Một anh ngốc ra chợ mua được một đàn bò sáu con, ngồi lên lưng con đầu đàn rồi dắt cả đàn về. Giữa đường, Ngốc ta lại nhìn đàn bò đằng sau, đếm: Một, hai, ba; Một, hai, ba, bốn… năm. Ðếm đi đếm lại năm, bảy lượt, Ngốc ta vẫn thấy có năm con. Cuống lên Ngốc ta vật đầu vật tai, nhưng không biết làm thế nào cả.
Về đến nhà, thấy vợ đứng chờ ở cổng. Ngốc ta ngồi trên lưng bò mếu máo nói:
- Chết mất thôi! Tôi đánh mất một con bò rồi!
Vợ hỏi:
- Mua mấy con để mất một con?
Ngốc ta chỉ đàn bò năm con theo sau:
- Sáu con, bây giờ chỉ còn năm.
Chị vợ vừa cười, vừa nói:
- Thừa một con thì có!
Về đến nhà, thấy vợ đứng chờ ở cổng. Ngốc ta ngồi trên lưng bò mếu máo nói:
- Chết mất thôi! Tôi đánh mất một con bò rồi!
Vợ hỏi:
- Mua mấy con để mất một con?
Ngốc ta chỉ đàn bò năm con theo sau:
- Sáu con, bây giờ chỉ còn năm.
Chị vợ vừa cười, vừa nói:
- Thừa một con thì có!
Đọc ngược
Có cụ đồ nhà quê ra phố Vinh chơi, đi đường xa đến ngã tư, cụ mắc quá, đến chỗ bức tường tìm nơi tiểu tiện, thấy trên tường có hàng chữ “Cấm không được đái đây”, cụ toan thôi. Nhưng thấy còn một dòng dưới: L’interdit à pisser, cụ lẩm bẩm: chắc chỉ cấm người Tây…, nói rồi, cụ vén quần. Bất ngờ tên cu-lít tới. Hắn chộp ngay ngực cụ:
- Mù hay sao không đọc được tiếng Việt à?
- Có chứ! – Cụ đồ bình thản đáp, rồi cụ giơ tay chỉ từng chữ từ phải qua trái mà đọc to:
- Đây đái được không cấm!
Tên cu-lít tức anh ách nhưng nghĩ cũng có lý bèn “mẹc, cô-soong” một hồi rồi ngoảnh mặt cho cụ đi… tè.
Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013
Cú điện thoại bực mình
- Alô! Tòa soạn đấy phải không?
- Có việc gì đấy? Ai gọi đấy?
- Tôi ở công ty bảo hiểm thành phố đây. Tại sao các anh không xấu hổ khi viết về chúng tôi như thế?
- Alô! Chắc anh gọi nhầm máy rồi! truyen cuoi
- Có phải tòa soạn của báo… không?… Vậy là tôi gọi đúng chỗ. Tại sao các anh lại có thể vô tránh nhiệm đi chế giễu một cơ quan nhà nước mà mỗi một cán bộ nhân viên ở đây đều tận tuỵ…
- Xin anh hãy cho biết cụ thể hơn việc gì!
- Tôi muốn nói đến cá nhân anh O. Hen-ri!
- Ai cơ?
- Tôi đề nghị mời anh O.Hen-ri đến nhà nói chuyện. Tôi muốn nói trực tiếp với ông ta…
- Báo chúng tôi không có cộng tác viên nào là O. Hen-ri cả. truyen the gioi
- À, ra các anh định bao che phải không? Các anh đừng có tưởng tôi là thằng ngốc. Thế thì bài báo đăng trong số trước ai viết? Dễ thường các anh bảo tôi viết chắc?
- À, chúng tôi hiểu ra rồi. Đó không phải là một bài báo mà một chuyện hài hước. Tác giả là nhà văn Mỹ O.Hen-ri đã chết từ lâu rồi. Câu chuyện đó chẳng có gì liên quan đến cơ quan anh cả!
- Hừ! Về việc đó thì xin anh để cho chúng tôi xem xét. Các anh biết rất rõ rằng, trong thành phố của chúng ta có một công ty bảo hiểm. Thế mà các anh lại dám làm mất uy tín cơ quan đó. Các anh phải cải chính lại ngay, không thì chúng tôi sẽ kiện đấy!
- Anh nói nghiêm túc đấy chứ? truyện cười
- Hoàn toàn nghiêm túc. Các anh định núp dưới uy tín của một nhà văn nước ngoài để làm mất uy tín của công ty bảo hiểm chúng tôi…
Đến đây, cuộc đối thoại chấm dứt. Đại diện công ty bảo hiểm thành phố đã đe dọa một cách ghê gớm, đến nỗi hình như chiếc ống nghe bị hết hồn đã ngã ngất xuống gần máy điện thoại.
- Có việc gì đấy? Ai gọi đấy?
- Tôi ở công ty bảo hiểm thành phố đây. Tại sao các anh không xấu hổ khi viết về chúng tôi như thế?
- Alô! Chắc anh gọi nhầm máy rồi! truyen cuoi
- Có phải tòa soạn của báo… không?… Vậy là tôi gọi đúng chỗ. Tại sao các anh lại có thể vô tránh nhiệm đi chế giễu một cơ quan nhà nước mà mỗi một cán bộ nhân viên ở đây đều tận tuỵ…
- Xin anh hãy cho biết cụ thể hơn việc gì!
- Tôi muốn nói đến cá nhân anh O. Hen-ri!
- Ai cơ?
- Tôi đề nghị mời anh O.Hen-ri đến nhà nói chuyện. Tôi muốn nói trực tiếp với ông ta…
- Báo chúng tôi không có cộng tác viên nào là O. Hen-ri cả. truyen the gioi
- À, ra các anh định bao che phải không? Các anh đừng có tưởng tôi là thằng ngốc. Thế thì bài báo đăng trong số trước ai viết? Dễ thường các anh bảo tôi viết chắc?
- À, chúng tôi hiểu ra rồi. Đó không phải là một bài báo mà một chuyện hài hước. Tác giả là nhà văn Mỹ O.Hen-ri đã chết từ lâu rồi. Câu chuyện đó chẳng có gì liên quan đến cơ quan anh cả!
- Hừ! Về việc đó thì xin anh để cho chúng tôi xem xét. Các anh biết rất rõ rằng, trong thành phố của chúng ta có một công ty bảo hiểm. Thế mà các anh lại dám làm mất uy tín cơ quan đó. Các anh phải cải chính lại ngay, không thì chúng tôi sẽ kiện đấy!
- Anh nói nghiêm túc đấy chứ? truyện cười
- Hoàn toàn nghiêm túc. Các anh định núp dưới uy tín của một nhà văn nước ngoài để làm mất uy tín của công ty bảo hiểm chúng tôi…
Đến đây, cuộc đối thoại chấm dứt. Đại diện công ty bảo hiểm thành phố đã đe dọa một cách ghê gớm, đến nỗi hình như chiếc ống nghe bị hết hồn đã ngã ngất xuống gần máy điện thoại.
Không có muối
Một lần tôi vào cửa hàng thực phẩm, thấy bán bia Pinđen. Đây là loại bia ngon nhất ở Tiệp Khắc mà tại Bra-ti-xla-va không mấy khi có bán. Tất nhiên tôi phải tận dụng dịp may hiếm có này mà mua nhét đầy cặp da. Tôi khệ nệ xách chiếc cặp da nặng trĩu cố leo lên xe điện, thì gặp ngay bác hàng xóm. Ông ta chào và nhìn chiếc cặp căng phồng của tôi nói ngay:
- Xin chúc mừng bạn mua được hàng hiếm. Có cái gì hay đấy? truyện cười
- Ồ, cái món vô bổ này ấy mà - Tôi nói cho qua chuyện vì không muốn nhận cái tiếng là con sâu bia, hay người thích say sưa.
Nhưng ông bạn tôi đã tò mò đưa tay nhất thử cặp:
- Úi dà! Nặng thật! Cái gì mà nặng như muối mỏ vậy? truyện cổ tích
Tôi vớ ngay lấy ý đó của ông hàng xóm và nói bừa:
- Bác đoán đúng đấy.
- Nhưng bác mua làm gì lắm muối thế? Chẳng lẽ đó là thứ khan hiếm hay sao?
Đâm lao phải theo lao, tôi đành tiếp tục phịa ra rằng nghe nói mỏ muối bị cháy phải đóng cửa. Nhà hết muối ăn, nên tôi lo mua dự trữ phòng xa.
- Thế cơ à? – Ông hàng xóm ngạc nhiên và có vẻ lo lắng – Vậy thì tôi cũng phải mua ngay mới được.
Trên xe điện lúc đó có hai bà nội trợ nghe trộm được câu chuyện của chúng tôi. Tôi thấy họ nháy mắt ra hiệu cho nhau gì đó, nhưng tôi chẳng quan tâm gì.
Một tuần sau, ở nhà tôi hết muối ăn thật. Sáng hôm đó, tôi lại ra cửa hàng hỏi mua muối.
- Bác ơi, muối để ở đâu hả bác? truyện thế giới
- Ông này như người ở cung trăng mới rơi xuống hay sao, muối đã hết mấy hôm nay rồi.
- Lạ nhỉ, sao lại hết cơ chứ?
- Sao à? – Người bán hàng trả lời – Người ta kéo đến như một đàn châu chấu, ai cũng nhắc đến chục cân thì làm sao mà không hết. May mà tôi cũng thủ được vài gói cuối cùng chứ không thì cũng đến ăn nhạt mất thôi.
Tôi đành đi lùng ở tất cả các cửa hàng thực phẩm, nhưng không đâu có cả, và nghe được nhiều lời giải thích khác nhau:
- Cháy mỏ muối.
- Ở vườn bách thú mới đưa về chục con dê núi, chúng ăn một ngày hết hàng tạ muối.
- Mưa ngập ướt hết kho muối rồi, phải chờ ít lâu nữa mới có muối khô. truyện việt nam
- Người ta làm hồ nước mặn cho khách du lịch, bao nhiêu muối đổ xuống đó mà cũng chưa ăn thua gì.
- Ở chợ nông trang bán tới hai cua-ron một cân muối.
vân vân…
Khi tôi thấy trong nhà ăn tập thể của xưởng chúng tôi các lọ muối cũng đều trơ đáy cả, thì tôi mới biết tình hình thật là nghiêm trọng.
Tôi la rầm cả phân xưởng:
- Các bạn ơi! Đừng có điên mà đi tích trữ muối nữa! Lỗi tại tôi cả. Muối ở nước ta sản xuất thiếu gì. Rồi lại có bán đầy cửa hàng thôi.
Nhưng chẳng ai thèm nghe tôi cả. Người ta còn cho tôi là “ấm đầu” nữa cơ chứ. Cả ông hàng xóm của tôi cũng bảo rằng dưới cái mũ của tôi hình như lâu nay có gì lộn xộn thật.
Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013
Đồng tính luyến ái
Nửa đêm, một người đàn ông loạng choạng bước vào một quầy bar và gọi 3 ly rượu lớn. Người phục vụ hỏi ông ta có chuyện gì buồn vậy và được trả lời: “Tôi vừa phát hiện, con trai cả của tôi mắc bệnh đồng tính luyến ái”.
Người phục vụ gật đầu tỏ vẻ thông cảm rồi mang rượu ra cho ông khách.
Vài tháng sau, người phục vụ lại thấy ông khách cũ vào bar của mình. Lần này, ông ta gọi 5 ly rượu lớn. Người phục vụ hỏi xem ông ta gặp chuyện buồn gì và người khách đáp:
- Thằng con thứ của tôi cũng mắc chứng đồng tính luyến ái.
Uống hết 5 ly rượu. Ông khách lảo đảo rời quán.
Vài tháng sau, vẫn ông khách nọ vào quán cũ và gọi 10 ly rượu. Đoán biết lần này khách hàng của mình có chuyện gì đó còn ghê gớm hơn, người phục vụ lại ân cần thăm hỏi và người đàn ông kia âu sầu tâm sự:
- Thằng út nhà tôi vừa thú nhận, nó là một thằng đồng tính luyến ái.
Người phục vụ kêu lên:
- Thượng đế ơi! Chẳng lẽ trong nhà ông không có ai thích đàn bà sao?
- Có chứ! Đó là vợ tôi! – Ông khách đáp.
Người phục vụ gật đầu tỏ vẻ thông cảm rồi mang rượu ra cho ông khách.
Vài tháng sau, người phục vụ lại thấy ông khách cũ vào bar của mình. Lần này, ông ta gọi 5 ly rượu lớn. Người phục vụ hỏi xem ông ta gặp chuyện buồn gì và người khách đáp:
- Thằng con thứ của tôi cũng mắc chứng đồng tính luyến ái.
Uống hết 5 ly rượu. Ông khách lảo đảo rời quán.
Vài tháng sau, vẫn ông khách nọ vào quán cũ và gọi 10 ly rượu. Đoán biết lần này khách hàng của mình có chuyện gì đó còn ghê gớm hơn, người phục vụ lại ân cần thăm hỏi và người đàn ông kia âu sầu tâm sự:
- Thằng út nhà tôi vừa thú nhận, nó là một thằng đồng tính luyến ái.
Người phục vụ kêu lên:
- Thượng đế ơi! Chẳng lẽ trong nhà ông không có ai thích đàn bà sao?
- Có chứ! Đó là vợ tôi! – Ông khách đáp.
Ít cũng phải nửa cân đấy
Có 1 anh bộ đội đi lính ở xa quê một hôm được đơn vị cấp phép cho về quê.
Do ăn mặc phong phanh nên anh bị chảy nước mũi , khi lên xe anh dùng giấy ăn ngoáy mũi , ngoáy xong anh búng tờ giấy ra của sổ không may tờ giấy chui ngay vào áo ngực của 1 cô gái ngồi gần cửa sổ , cô gái ngại đỏ mặt còn anh lính toe toét cười và nói.
-1-0 em nhé.
Cô gái bực tức lấy tờ giấy ra định ném đi thì nhìn thấy anh lính quên không đóng khóa quần bền búng vào chỗ đó của anh , búng xong cô gái cười và nói.
-1 đều chưa anh? Anh lính lại nhoẻn miệng nói:
-Đập cột dọc ra ngoài rồi em à, vẫn 1-0 em nhé.
Chia tay cô gái anh xuống xe ở đầu làng , do ngồi trên xe lâu và ở bến xe làm vài ly trà nóng nên anh mắc tiểu, anh ung dung vào ven đường đứng tiểu, đúng lúc đó co 1 cô nhóc đi qua yêu đời hát “kìa chú chim non nho nhỏ” anh lính nghe thấy bèn quay lại và nói”
-nhìn thấy chưa mà bảo nhỏ?” cô gái ngại đỏ mặt vừa đi vừa nói “Đồ khốn nạn” anh lính kéo khóa quần chạy theo và nói ” không phải bốn lạng đâu”
- ít nhất cũng phải nửa cân đấy “
Do ăn mặc phong phanh nên anh bị chảy nước mũi , khi lên xe anh dùng giấy ăn ngoáy mũi , ngoáy xong anh búng tờ giấy ra của sổ không may tờ giấy chui ngay vào áo ngực của 1 cô gái ngồi gần cửa sổ , cô gái ngại đỏ mặt còn anh lính toe toét cười và nói.
-1-0 em nhé.
Cô gái bực tức lấy tờ giấy ra định ném đi thì nhìn thấy anh lính quên không đóng khóa quần bền búng vào chỗ đó của anh , búng xong cô gái cười và nói.
-1 đều chưa anh? Anh lính lại nhoẻn miệng nói:
-Đập cột dọc ra ngoài rồi em à, vẫn 1-0 em nhé.
Chia tay cô gái anh xuống xe ở đầu làng , do ngồi trên xe lâu và ở bến xe làm vài ly trà nóng nên anh mắc tiểu, anh ung dung vào ven đường đứng tiểu, đúng lúc đó co 1 cô nhóc đi qua yêu đời hát “kìa chú chim non nho nhỏ” anh lính nghe thấy bèn quay lại và nói”
-nhìn thấy chưa mà bảo nhỏ?” cô gái ngại đỏ mặt vừa đi vừa nói “Đồ khốn nạn” anh lính kéo khóa quần chạy theo và nói ” không phải bốn lạng đâu”
- ít nhất cũng phải nửa cân đấy “
Con là cô gái tóc vàng
Một cô gái tung tăng chạy từ trường về nhà và hét toáng lên: “Mẹ ơi, hôm nay con học đếm, những đứa khác chỉ đếm được đến 4, còn con đếm được đến 10. Mẹ xem này, 1, 2, 3, 4, 5, 6,7, 8, 9, 10!”.
“Tốt lắm”, người mẹ trả lời.
“Đó là bởi con là cô bé tóc vàng hoe đúng không mẹ?”
“Đúng rồi con yêu. Đó là bởi con tóc vàng”.
Ngày hôm sau cô gái lại hớn hở về nhà khoe. “Mẹ ơi, hôm nay con học bản chữ cái. Bọn khác chỉ nói được D, còn con thì nói được đến G. Đây nhá: A, b, c, d, e, f, g!”.
“Rất tốt”, bà mẹ đáp.
“Đấy là bởi con tóc vàng mẹ nhỉ?”
“Ừ, đúng rồi. Con là cô bé tóc vàng mà”.
Ngày tiếp theo, cô bé lại hét lên ngay khi vừa về đến nhà. “Hôm nay bọn con học thể dục, khi chúng con tắm, những đứa khác có ngực phẳng lỳ. Còn con, mẹ xem này”, cô gái vừa nói vừa vén áo lên khoe bộ ngực căng tròn.
“Đẹp lắm”, người mẹ bối rối nói.
“Đó là bởi con tóc vàng đúng không mẹ?”
………..
……..
…..
…
.
“Không, con yêu, đó là bởi con đã 25 tuổi”. @_@
“Tốt lắm”, người mẹ trả lời.
“Đó là bởi con là cô bé tóc vàng hoe đúng không mẹ?”
“Đúng rồi con yêu. Đó là bởi con tóc vàng”.
Ngày hôm sau cô gái lại hớn hở về nhà khoe. “Mẹ ơi, hôm nay con học bản chữ cái. Bọn khác chỉ nói được D, còn con thì nói được đến G. Đây nhá: A, b, c, d, e, f, g!”.
“Rất tốt”, bà mẹ đáp.
“Đấy là bởi con tóc vàng mẹ nhỉ?”
“Ừ, đúng rồi. Con là cô bé tóc vàng mà”.
Ngày tiếp theo, cô bé lại hét lên ngay khi vừa về đến nhà. “Hôm nay bọn con học thể dục, khi chúng con tắm, những đứa khác có ngực phẳng lỳ. Còn con, mẹ xem này”, cô gái vừa nói vừa vén áo lên khoe bộ ngực căng tròn.
“Đẹp lắm”, người mẹ bối rối nói.
“Đó là bởi con tóc vàng đúng không mẹ?”
………..
……..
…..
…
.
“Không, con yêu, đó là bởi con đã 25 tuổi”. @_@
Truyện 18 : Em có hẹn
Một đêm nọ, đang nằm trên giường, chàng bắt đầu vỗ nhẹ vào vai rồi lại vuốt ve cánh tay nàng.
Nàng quay người lại và bảo:
- Xin lỗi mình, mai em có hẹn với bác sỹ phụ khoa mất rồi, em phải giữ cho nó “sạch sẽ”.
Chàng bị từ chối, cụt hứng, xoay mình lại, trằn trọc.
Được vài phút sau, chàng lại quay sang, vỗ vỗ, đoạn thì thầm vào tai nàng:
- Thế mai mình có hẹn với nha sỹ không mình?
Thế mới là phụ nữ
Một cô gái bước vào bưu điện xin mấy tờ mẫu để gửi điện tín. Cô viết xong bức thư thứ nhất, đọc lại rồi xé đi, viết bức thứ hai rồi lại xé.
Cuối cùng, khi đã viết xong bức thứ 3, cô đưa cho nhân viên bưu điện yêu cầu đánh điện khẩn.
Khi bức điện đánh xong và cô gái đã ra về, nhân viên bưu điện tò mò giở lại 2 bức điện đã xé và đọc.
Bức thứ nhất: “Tất cả đã hết. Em không muốn thấy mặt anh nữa!”
Bức thứ hai: “Đừng viết cho em và đừng tìm gặp em nữa!”
Còn nội dung bức gửi đi là: “Hãy đến ngay với em! Mong anh!”
Hai bức tượng khỏa thân
Hai bức tượng khỏa thân, tượng nam và tượng nữ, đứng cạnh nhau trong công viên hàng mấy chục năm ròng.
Một ông tiên đi qua, thấy tội nghiệp nói với hai bức tượng:
- Ta hoá phép cho hai ngươi thành người trong 30 phút. Hãy tận dụng thời gian này để thực hiện các điều mà các ngươi khao khát trong mấy chục năm qua nhé.
Cây phất trần vung lên, hai bức tượng biến thành người. Họ quên cả cám ơn tiên ông vội dẫn nhau ù chạy vào một bụi cây rậm rạp.
Từ bụi cây, ông tiên nghe thất tiếng thở hổn hển mệt nhọc, tiếng cành lá va đập vào nhau gãy nghe răng rắc, từng bầy chim bồ câu đang say ngủ trên cành lá giật mình vỗ cánh.
30 phút trôi qua, hai người trở ra, áo quần xốc xếch xộc xệch mặt mày hớn hở vẻ mãn nguyện.
- Hè… hè… hè… – tiên ông hỏi – hai ngươi làm gì mà có vẻ sung sướng quá dzậy?
Hai bức tượng trả lời:
- Mấy chục năm rồi không được làm việc đó nên giờ được thỏa sức nên thấy thỏa mãn.
- Là… chuyện gì vậy?
- Dzà! Là đi toilet đó mà!
Một ông tiên đi qua, thấy tội nghiệp nói với hai bức tượng:
- Ta hoá phép cho hai ngươi thành người trong 30 phút. Hãy tận dụng thời gian này để thực hiện các điều mà các ngươi khao khát trong mấy chục năm qua nhé.
Cây phất trần vung lên, hai bức tượng biến thành người. Họ quên cả cám ơn tiên ông vội dẫn nhau ù chạy vào một bụi cây rậm rạp.
Từ bụi cây, ông tiên nghe thất tiếng thở hổn hển mệt nhọc, tiếng cành lá va đập vào nhau gãy nghe răng rắc, từng bầy chim bồ câu đang say ngủ trên cành lá giật mình vỗ cánh.
30 phút trôi qua, hai người trở ra, áo quần xốc xếch xộc xệch mặt mày hớn hở vẻ mãn nguyện.
- Hè… hè… hè… – tiên ông hỏi – hai ngươi làm gì mà có vẻ sung sướng quá dzậy?
Hai bức tượng trả lời:
- Mấy chục năm rồi không được làm việc đó nên giờ được thỏa sức nên thấy thỏa mãn.
- Là… chuyện gì vậy?
- Dzà! Là đi toilet đó mà!
Cần gì đăng ký
Một anh chàng kỹ sư tin học đang ngồi chơi với người yêu trước màn hình máy tính. Cô nàng nũng nịu, còn chàng kỹ sư thì mặt dán vào màn hình, tay gõ bàn phím lách cách.
Cô gái thỏ thẻ:
- Bao giờ thì chúng mình đăng ký đây? Em không thể chờ đợi thêm nữa!
Chàng trai nhẹ nhàng đáp:
- Yên tâm đi cưng! Cần gì phải đăng ký, anh sắp bẻ khóa xong rồi mà!
Cô gái thỏ thẻ:
- Bao giờ thì chúng mình đăng ký đây? Em không thể chờ đợi thêm nữa!
Chàng trai nhẹ nhàng đáp:
- Yên tâm đi cưng! Cần gì phải đăng ký, anh sắp bẻ khóa xong rồi mà!
Tin nhắn Shock
Có một chàng trai yêu đơn phương một cô gái nhưng không dám nói ra.
Một ngày kia, lấy hết can đảm, chàng soạn một tin nhắn tỏ tình và nhấn send lúc 1h sáng. Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó, nhưng chàng trai quyết định để ngày hôm sau sẽ đọc.
Sáng hôm sau, chàng trai mở tin nhắn lên và... shock.
"Tài khoản của bạn không đủ để gửi tin nhắn, xin vui lòng nạp thêm!"
Trả giá với Chúa
Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:
- 5 vạn đôla!
- Không được!
- 10 vạn đôla!
- (Im lặng)
- Thôi được, 50 vạn vậy nhé!
Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:
- Thưa cha, 50 vạn đôla là một con số không nhỏ đâu! Sao cha lại từ chối?
- Nhưng con có biết yêu cầu là gì không? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói "Amen", mà nói "Cocacola".
Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013
Ai nịnh ai ?
Một anh nhà giàu hỏi người nghèo:
- Tôi giàu anh có nịnh tôi không?
Người nghèo:
- Ông giàu mắc mớ gì đến tôi mà tôi phải nịnh ông?
Nhà giàu:
- Nếu tôi cho anh nửa gia tài, anh có nịnh tôi không?
Người nghèo:
- Lúc đó tôi giàu bằng ông rồi việc gì tôi phải nịnh ông.
Nhà giàu:
- Nếu tôi cho anh cả gia tài, anh có nịnh tôi không?
Người nghèo:
- Chắc chắn lúc đó ông phải nịnh tôi.
- Tôi giàu anh có nịnh tôi không?
Người nghèo:
- Ông giàu mắc mớ gì đến tôi mà tôi phải nịnh ông?
Nhà giàu:
- Nếu tôi cho anh nửa gia tài, anh có nịnh tôi không?
Người nghèo:
- Lúc đó tôi giàu bằng ông rồi việc gì tôi phải nịnh ông.
Nhà giàu:
- Nếu tôi cho anh cả gia tài, anh có nịnh tôi không?
Người nghèo:
- Chắc chắn lúc đó ông phải nịnh tôi.
Đi trễ
Đã vào tiết học, keli lúc này mới bước vào cổng trường. bác bảo vệ kêu lại và hỏi:
- Tại sao con đi trễ?
Keli:
- Ước mơ của con là làm thầy hiệu trưởng
Bảo vệ:
- Tôi hỏi tại sao lại đi trễ mà?
Keli:
- Vậy bác khi nào thấy thầy hiệu trưởng đi sớm chăng????
Tóm cổ ngay
Một quý bà hớt hơ hớt hải đến đồn cảnh sát:
- Thưa ngài cảnh sát, chồng tôi luôn đe doạ rằng ông ấy sẽ bắn tôi!
Viên sĩ quan cảnh sát trực ban điềm tĩnh trả lời:
- Thưa quý bà đáng thương, bây giờ, chúng tôi chưa thể giúp gì được cho bà. Nhưng bà cứ yên tâm, nếu như ông nhà bắn bà thật, chúng tôi sẽ tóm cổ ông ấy ngay sau đó.
- Thưa ngài cảnh sát, chồng tôi luôn đe doạ rằng ông ấy sẽ bắn tôi!
Viên sĩ quan cảnh sát trực ban điềm tĩnh trả lời:
- Thưa quý bà đáng thương, bây giờ, chúng tôi chưa thể giúp gì được cho bà. Nhưng bà cứ yên tâm, nếu như ông nhà bắn bà thật, chúng tôi sẽ tóm cổ ông ấy ngay sau đó.
Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013
Ngưu là con bò tót
Một thầy đồ dốt, ngồi dạy học ở nhà nọ. Có nhiều chữ thầy không biết, nên phải đi hỏi người ngoài rồi mới về dạy lại.
Một hôm, dạy đến chữ “bôn” nghĩa là chạy, chữ chồng lên nhau, đoán mãi không ra chữ gì, mới hỏi dò người ta:
- Có giống gì khoẻ bằng ba con trâu không nhỉ?
Có người bảo:
- Có giống bò tót.
Thầy về dạy học trò:
- Ngưu là con bò tót.
Một hôm khác, thầy lại đến dạy chữ “đinh”, mặt chữ thì biết, mà nghĩa thì lại không hay, nhưng vội quá, không kịp đi hỏi. Thấy chữ viết giống như cái giằng cối xay, thầy bèn dạy liều:
- Ðinh là giằng cối xay.
Nhà chủ thấy thầy dốt quá, đành mời thầy cắp tráp ra cửa và đọc tiễn thầy một bài thơ:
Ngưu là con bò tót
Ðinh là giằng cối xay
Thầy dạy hay chữ quá
Xin thầy về đi cày…
Các loại sâu
Trong lớp, cô đang giảng bài thấy Tí đang ngủ, cô gọi dậy…
Cô giáo: Tí! Một số lòai sâu có hại như sâu đục thân, sâu cuốn lá…sâu gì nữa?
Tí: Thưa cô! Sâu răng ạ!
o O o
Thầy: Tục ngữ có câu: “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Các trò về suy nghĩ, phân tích và lấy ví dụ thực hành mai nộp cho thầy.
Thầy: Tèo! Em làm gì vậy?
Tèo: Thưa thầy. Con đang mài cây sắt để kịp ngày mai nộp cho thầy cái kim ạ.
Đứng thứ nhất
Con: Bố ơi! Hôm nay thầy bảo con đứng nhất lớp.
Bố: Giỏi! Thầy bảo con học giỏi nhất hả?
Con: Dạ không, thầy bảo con hay ngủ gật nhất, hay bị điểm kém nhất ạ.
Bố: ??!
o O o
Thầy: Nhà em có mấy anh chị em?
Trò: Dạ! Nhà em có 5 anh chị em. Đầu tiên là em, sau đó đến em em, em rồi đến em em em, rồi đến em em em em, cuối cùng là em em em em em ạ!
Thầy: ?!?
Bét cũng được nửa cân
Có một anh bộ đội đi lính ở xa quê một hôm được đơn vị cấp phép cho về quê.
Do ăn mặc phong phanh nên anh bị chảy nước mũi , khi lên xe anh dùng giấy ăn ngoáy mũi , ngoáy xong anh búng tờ giấy ra của sổ không may tờ giấy chui ngay vào áo ngực của một cô gái ngồi gần cửa sổ , cô gái ngại đỏ mặt còn anh lính toe toát cười và nói.
-1-0 em nhé.
Cô gái bực tức lấy tờ giấy ra định ném đi thì nhìn thấy anh lính quên không đóng khóa quần bền búng vào chỗ đó của anh , búng xong cô gái cười và nói.
-1 đều chưa anh? Anh lính lại nhoẻn miệng nói:
-Đập cột dọc ra ngoài rồi em à, vẫn 1-0 em nhé.
Chia tay cô gái anh xuống xe ở đầu làng , do ngồi trên xe lâu và ở bến xe làm vài ly trà nóng nên anh mắc tiểu, anh ung dung vào ven đường đứng tiểu, đúng lúc đó co 1 cô nhóc đi qua yêu đời hát “kìa chú chim non nho nhỏ” anh lính nghe thấy bèn quay lại và nói”
-nhìn thấy chưa mà bảo nhỏ?” cô gái ngại đỏ mặt vừa đi vừa nói “Đồ khốn nạn” anh lính kéo khóa quần chạy theo và nói ” không phải bốn lạng đâu”
- Bét nhất cũng phải nửa cân đấy “
Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013
Bác sĩ cũng phải bó tay
Trong phòng bệnh:
- Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng.
- Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?
- Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.
- !!!
o O o

Theo lời khuyên của bác sĩ, nhà quản lý nọ bắt đầu chơi quần vợt để cải thiện tình trạng sức khỏe. Sau vài tuần, thư ký hỏi ông ta tình hình tiến triển đến đâu rồi.
- Ổn cả! – Nhà quản lý đáp. – Khi ở trên sân quần và nhìn thấy trái bóng bay về phía mình, bộ óc của tôi lập tức ra lệnh: “Chạy về góc! Ve trái! Lên lưới! Đập! Lùi lại”.
- Vậy sao? – Cô gái phấn chấn hỏi. – Còn sau đó.
- Rồi tấm thân phì nộn của tôi hỏi lại: “Ai cơ? Tôi ấy à? Đừng nói chuyện vớ vẩn!”.
o O o
Một mệnh phụ phu nhân nhan sắc đã đến độ héo tàn vào một thẩm mỹ viện nổi tiếng toàn quốc, đòi gặp bác sĩ giỏi nhất ở đó. Khi được toại nguyện, bà ta hồi hộp gặng hỏi.
- Thưa bác sĩ, bác sĩ có thể can thiệp làm cho gương mặt của tôi trẻ đẹp lại được không?
Bác sĩ chăm chú nhìn bà già rồi đáp:
- Xin lỗi bà! Ở nước ta, việc chặt đầu bị cấm từ lâu rồi!
- Với biểu hiện như thế này, có thể khẳng định chắc chắn là anh đã bị nhiễm độc rất nặng.
- Trời ơi! Nguy hiểm quá! Vậy thưa bác sĩ, tôi bị nhiễm chất độc gì ạ?
- Điều này chúng tôi chỉ có thể trả lời sau khi đã khám nghiệm tử thi.
- !!!
o O o
Theo lời khuyên của bác sĩ, nhà quản lý nọ bắt đầu chơi quần vợt để cải thiện tình trạng sức khỏe. Sau vài tuần, thư ký hỏi ông ta tình hình tiến triển đến đâu rồi.
- Ổn cả! – Nhà quản lý đáp. – Khi ở trên sân quần và nhìn thấy trái bóng bay về phía mình, bộ óc của tôi lập tức ra lệnh: “Chạy về góc! Ve trái! Lên lưới! Đập! Lùi lại”.
- Vậy sao? – Cô gái phấn chấn hỏi. – Còn sau đó.
- Rồi tấm thân phì nộn của tôi hỏi lại: “Ai cơ? Tôi ấy à? Đừng nói chuyện vớ vẩn!”.
o O o
Một mệnh phụ phu nhân nhan sắc đã đến độ héo tàn vào một thẩm mỹ viện nổi tiếng toàn quốc, đòi gặp bác sĩ giỏi nhất ở đó. Khi được toại nguyện, bà ta hồi hộp gặng hỏi.
- Thưa bác sĩ, bác sĩ có thể can thiệp làm cho gương mặt của tôi trẻ đẹp lại được không?
Bác sĩ chăm chú nhìn bà già rồi đáp:
- Xin lỗi bà! Ở nước ta, việc chặt đầu bị cấm từ lâu rồi!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)